过屈平昭君故宅

宋代 张嵲
夔州之山皆入云,夔女寝陋男不文。 山川历历应如旧,昭君屈平犹荒村。 三百篇后无继者,始作离骚绍风雅。 君门九重难叩阍,欲登阆风聊蹀马。 精衷写尽君不闻,徙倚怀沙泪盈把。 汉家靡曼盈六宫,明妃容与如春风。 琵琶何能慰行路,槛槛毡车随去鸿。 椒兰得得在修门,独任先生作放臣。 妃嫔无数貯金屋,只遣王嫱犯塞尘。 万古江山虚秀气,二人贤色皆钟美。 天之生此谅应难,一弃单于一沈水。 远色苍苍难致极,吊古徘徊泪霑臆。 二宅遗基自古存,石岩天深秋日昏。 沧波渺渺流遗恨,后人谁为赓天问。
kuí zhōu zhī shān jiē yún   kuí qǐn lòu nán wén  
shān chuān yīng jiù   zhāo jūn píng yóu huāng cūn  
sān bǎi piān hòu zhě   shǐ zuò sāo shào fēng  
jūn mén jiǔ zhòng nán kòu hūn   dēng láng fēng liáo dié  
jīng zhōng xiě jǐn jūn wén   huái 怀 shā lèi yíng  
hàn jiā màn yíng liù gōng   míng fēi róng chūn fēng  
pa néng wèi xíng   kǎn kǎn zhān chē suí hóng 鸿  
jiāo lán de de zài xiū mén   rèn xiān sheng zuò fàng chén  
fēi pín shù zhù jīn   zhǐ qiǎn wáng qiáng fàn sāi chén  
wàn jiāng shān xiù qi   èr rén xián jiē zhōng měi  
tiān zhī shēng liàng yìng nán   chán shěn shuǐ  
yuǎn cāng cāng nán zhì   diào pái huái lèi zhān  
èr zhái cún   shí yán tiān shēn qiū hūn  
cāng miǎo miǎo liú hèn   hòu rén shuí wèi gēng tiān wèn