過屈平昭君故宅

宋代 張嵲
夔州之山皆入雲,夔女寢陋男不文。 山川歷歷應如舊,昭君屈平猶荒村。 三百篇後無繼者,始作離騷紹風雅。 君門九重難叩閽,欲登閬風聊蹀馬。 精衷寫盡君不聞,徙倚懷沙淚盈把。 漢家靡曼盈六宮,明妃容與如春風。 琵琶何能慰行路,檻檻氈車隨去鴻。 椒蘭得得在修門,獨任先生作放臣。 妃嬪無數貯金屋,只遣王嬙犯塞塵。 萬古江山虛秀氣,二人賢色皆鍾美。 天之生此諒應難,一棄單于一瀋水。 遠色蒼蒼難致極,弔古徘徊淚霑臆。 二宅遺基自古存,石岩天深秋日昏。 滄波渺渺流遺恨,後人誰為賡天問。
kuí zhōu zhī shān jiē yún   kuí qǐn lòu nán wén  
shān chuān yīng jiù   zhāo jūn píng yóu huāng cūn  
sān bǎi piān hòu zhě   shǐ zuò sāo shào fēng  
jūn mén jiǔ zhòng nán kòu hūn   dēng láng fēng liáo dié  
jīng zhōng xiě jǐn jūn wén   huái shā lèi yíng  
hàn jiā màn yíng liù gōng   míng fēi róng chūn fēng  
pa néng wèi xíng   kǎn kǎn zhān chē suí hóng  
jiāo lán de de zài xiū mén   rèn xiān sheng zuò fàng chén  
fēi pín shù zhù jīn   zhǐ qiǎn wáng qiáng fàn sāi chén  
wàn jiāng shān xiù qi   èr rén xián jiē zhōng měi  
tiān zhī shēng liàng yìng nán   chán shěn shuǐ  
yuǎn cāng cāng nán zhì   diào pái huái lèi zhān  
èr zhái cún   shí yán tiān shēn qiū hūn  
cāng miǎo miǎo liú hèn   hòu rén shuí wèi gēng tiān wèn