过平望

宋代 范成大
寸碧闯高浪,孤墟明夕阳。 水柳摇病绿,霜蒲蘸新黄。 孤屿乍举网,苍烟忽鸣榔。 波明荇叶颤,风熟苹花香。 鸡犬各村落,蓴鲈近江乡。 野寺对客起,楼阴濯沧浪。 古来离别地,清诗断人肠。 亭前旧时水,还照两鸳鸯。
cùn chuǎng gāo làng   míng yáng  
shuǐ liǔ yáo bìng 绿   shuāng zhàn xīn huáng  
屿 zhà wǎng   cāng yān míng láng  
míng xìng chàn   fēng shú píng huā xiāng  
quǎn cūn luò   chún jìn jiāng xiāng  
duì   lóu yīn zhuó cāng làng  
lái bié   qīng shī duàn rén cháng  
tíng qián jiù shí shuǐ   hái zhào liǎng yuān yāng