过妙缘寺听怀上人琴

宋代 洪适
断涧复危岑,红尘且满襟。疾驱触炎热,小憩得禅林。 煮茗对清话,弄琴知好音。秋风不借便,去辙已骎骎。
duàn jiàn wēi cén   hóng chén qiě mǎn jīn chù yán xiǎo   chán lín    
zhǔ míng duì qīng huà   nòng qín zhī hào yīn qiū fēng jiè biàn 便   zhé qīn qīn