過妙緣寺聽懷上人琴

宋代 洪适
斷澗復危岑,紅塵且滿襟。疾驅觸炎熱,小憩得禪林。 煮茗對清話,弄琴知好音。秋風不借便,去轍已駸駸。
duàn jiàn wēi cén   hóng chén qiě mǎn 滿 jīn chù yán xiǎo   chán lín    
zhǔ míng duì qīng huà   nòng qín zhī hào yīn qiū fēng jiè biàn 便   zhé qīn qīn