过梅庵奉访石草老宿
老向霜林一汉臣,梅花同作白头春。空看天醉逾三纪,未得河清已八旬。
野寺清泠惟井水,荒城飒沓总边尘。相遇旧事谈天宝,泪洒禅枝愧苦辛。
lǎo
老
xiàng
向
shuāng
霜
lín
林
yī
一
hàn
汉
chén
臣
,
méi
梅
huā
花
tóng
同
zuò
作
bái
白
tóu
头
chūn
春
。
。
kōng
空
kàn
看
tiān
天
zuì
醉
yú
逾
sān
三
jì
纪
,
wèi
未
dé
得
hé
河
qīng
清
yǐ
已
bā
八
xún
旬
。
。
yě
野
sì
寺
qīng
清
líng
泠
wéi
惟
jǐng
井
shuǐ
水
,
huāng
荒
chéng
城
sà
飒
dá
沓
zǒng
总
biān
边
chén
尘
。
。
xiāng
相
yù
遇
jiù
旧
shì
事
tán
谈
tiān
天
bǎo
宝
,
lèi
泪
sǎ
洒
chán
禅
zhī
枝
kuì
愧
kǔ
苦
xīn
辛
。
。