过履道山堂及子潜家方斋

宋代 韩淲
尽日苦久旱,凌朝得微凉。悠悠我所思,眇眇天一方。 搔首亟盥沐,篮舆上河梁。城阇士如林,进取自行藏。 孰甘尺蠖屈,孰羡鸣凤翔。分寸丝忽间,胶扰互奔忙。 唶嗟尚何诣,交谊或难忘。山堂兮方斋,城树郁葱苍。 岂无尘榻地,茗瀹容细尝。放身易云晚,屋角下残阳。 虚明见云风,从君以徜徉。须臾夜色起,片月翻流光。 影静理无违,语惬情不伤。相将得岁寒,留目禾黍场。 可以饱吃饭,馀事扫秕糠。
jìn jiǔ hàn   líng cháo wēi liáng yōu yōu suǒ miǎo   miǎo tiān fāng    
sāo shǒu guàn   lán shàng liáng chéng shì lín jìn   xíng cáng    
shú gān chǐ huò   shú xiàn míng fèng xiáng fēn cùn jiān jiāo   rǎo bēn máng    
jiē shàng   jiāo huò nán wàng shān táng fāng zhāi chéng   shù cōng cāng    
chén   míng yuè róng cháng fàng shēn yún wǎn   jiǎo xià cán yáng    
míng jiàn yún fēng   cóng jūn cháng yáng piàn   yuè fān liú guāng    
yǐng jìng wéi   qiè qíng shāng xiāng jiāng de suì hán liú   shǔ chǎng    
bǎo chī fàn   shì sǎo kāng