过开元寺

宋代 刘攽
晨霜耸乔木,初日明广庭。俯巢鸟鹊驯,步径莓苔青。 即心百虑扰,造境众独醒。安禅到无闷,看画匝已经。 梵音腾潮波,幡影垂流星。天花雨贝叶,帝乐飘鸣铃。 胜缘此邂逅,法界俱清泠。世喧暂回首,但觉尘冥冥。
chén shuāng sǒng qiáo   chū míng guǎng 广 tíng cháo niǎo què xùn   jìng méi tái qīng    
xīn bǎi rǎo   zào jìng zhòng xǐng ān chán dào mèn kàn   huà jīng    
fàn yīn téng cháo   fān yǐng chuí liú xīng tiān huā bèi   piāo míng líng    
shèng yuán xiè hòu   jiè qīng líng shì xuān zàn huí shǒu dàn   jué chén míng míng