过金沙洋望小海

宋代 杨万里
海雾初开明海日,近树远山青历历。 忽然咫尺黑如漆,白画如何成瞑色。 不知一风何许来,雾开还合合还开。 晦明百变一弹指,特地遣人惊复喜。 海神无处逞神通,放出一斑夸客子。 须臾满眼贾胡船,万顷一碧波黏天。 恰似钱塘江上望,只无雨点海门山。 我行但作游山看,减却客愁九分半。
hǎi chū kāi míng hǎi   jìn shù yuǎn shān qīng  
rán zhǐ chǐ hēi   bái huà chéng míng  
zhī fēng lái   kāi hái hái kāi  
huì míng bǎi biàn tán zhǐ   qiǎn rén jīng  
hǎi shén chǔ chěng shén tōng   fàng chū bān kuā  
mǎn yǎn jiǎ chuán   wàn qǐng nián tiān  
qià qián táng jiāng shàng wàng   zhǐ diǎn hǎi mén shān  
xíng dàn zuò yóu shān kàn   jiǎn què chóu jiǔ fēn bàn