过邯郸吕翁祠

明代 王世贞
昔时卢生道邯郸,干谒不止恒苦饥。行逢吕翁为叹息,授之一枕同龟兹。 出入将相五十载,觉来黄粱犹在炊。檀槐共斗蝼蚁穴,蕉鹿展转令人痴。 我方梦醒出尘境,胡为复逐东风迷。汗颜强拜此翁像,拂藓自读唐人碑。 误传兹事属剑叟,不识开元年为谁。石垆灰烬燕遗矢,粉面龟坼蛛垂丝。 儿重戏偷铁屈戍,鸟鼠争穴青琉璃。呼茶一啜槐影净,黄冠三四前致词。 乃闻庙貌出妖竖,彼竖轩帝称天师。鼓唇立嘘寒暑变,弹指能令河岳移。 渔阳石媚琢赑屃,尚方金软镌罘罳。北门学士促草敕,南省尚书称奉祠。 天开电掣妖倏灭,香火岂复前朝时。此翁亦作邯郸梦,若遇卢生翻自悲。 我从明日挂冠去,蝴蝶由他知不知。
shí shēng dào hán dān   gān zhǐ héng xíng féng wēng wèi tàn shòu   zhī zhěn tóng guī    
chū jiàng xiàng shí zài   jué lái huáng liáng yóu zài chuī tán huái gòng dòu lóu xuè jiāo   zhǎn 鹿 zhuǎn lìng rén chī    
fāng mèng xǐng chū chén jìng   wéi zhú dōng fēng hàn yán qiáng bài wēng xiàng   xiǎn táng rén bēi    
chuán shì shǔ jiàn sǒu   shí kāi yuán nián wèi shuí shí huī jìn yàn shǐ fěn   miàn guī chè zhū chuí    
ér zhòng tōu tiě shù   niǎo shǔ zhēng xué qīng liú li chá chuài huái yǐng jìng huáng   guān sān qián zhì    
nǎi wén miào mào chū yāo shù   shù xuān chēng tiān shī chún hán shǔ biàn tán   zhǐ néng lìng yuè    
yáng shí mèi zhuó   shàng fāng jīn ruǎn juān běi mén xué shì cǎo chì nán   shěng shàng shū chēng fèng    
tiān kāi diàn chè yāo shū miè   xiāng huǒ qián cháo shí wēng zuò hán dān mèng ruò   shēng fān bēi    
cóng míng guà guān   dié yóu zhī zhī