過邯鄲呂翁祠

明代 王世貞
昔時盧生道邯鄲,干謁不止恆苦飢。行逢呂翁為嘆息,授之一枕同龜茲。 出入將相五十載,覺來黃粱猶在炊。檀槐共斗螻蟻穴,蕉鹿展轉令人痴。 我方夢醒出塵境,胡為復逐東風迷。汗顏強拜此翁像,拂蘚自讀唐人碑。 誤傳茲事屬劍叟,不識開元年為誰。石壚灰燼燕遺矢,粉面龜坼蛛垂絲。 兒重戲偷鐵屈戍,鳥鼠爭穴青琉璃。呼茶一啜槐影淨,黃冠三四前致詞。 乃聞廟貌出妖豎,彼豎軒帝稱天師。鼓唇立噓寒暑變,彈指能令河嶽移。 漁陽石媚琢贔屓,尚方金軟鐫罘罳。北門學士促草敕,南省尚書稱奉祠。 天開電掣妖倏滅,香火豈復前朝時。此翁亦作邯鄲夢,若遇盧生翻自悲。 我從明日掛冠去,蝴蝶由他知不知。
shí shēng dào hán dān   gān zhǐ héng xíng féng wēng wèi tàn shòu   zhī zhěn tóng guī    
chū jiàng xiàng shí zài   jué lái huáng liáng yóu zài chuī tán huái gòng dòu lóu xuè jiāo   zhǎn 鹿 zhuǎn lìng rén chī    
fāng mèng xǐng chū chén jìng   wéi zhú dōng fēng hàn yán qiáng bài wēng xiàng   xiǎn táng rén bēi    
chuán shì shǔ jiàn sǒu   shí kāi yuán nián wèi shuí shí huī jìn yàn shǐ fěn   miàn guī chè zhū chuí    
ér zhòng tōu tiě shù   niǎo shǔ zhēng xué qīng liú li chá chuài huái yǐng jìng huáng   guān sān qián zhì    
nǎi wén miào mào chū yāo shù   shù xuān chēng tiān shī chún hán shǔ biàn tán   zhǐ néng lìng yuè    
yáng shí mèi zhuó   shàng fāng jīn ruǎn juān běi mén xué shì cǎo chì nán   shěng shàng shū chēng fèng    
tiān kāi diàn chè yāo shū miè   xiāng huǒ qián cháo shí wēng zuò hán dān mèng ruò   shēng fān bēi    
cóng míng guà guān   dié yóu zhī zhī