过故陆虞部第有感

明代 王世贞
昔余奉使还,两饮虞部家。虞部三郎君,各各斗豪奢。 初筵行大白,邀我醉梅花。此梅十亩阴,老龙吐嵯岈。 酒酣吹铁笛,万玉乱横斜。落月参黄昏,笑上白鼻騧。 再醉牡丹亭,春光亦繁华。斗大赪金盘,朵朵压红纱。 疑将并州刀,碎裁洞庭霞。珊瑚续夜照,不惜鞭日车。 此乐难数得,往往逢人誇。转盼不十年,陵谷忽迁沦。 牡丹剉食马,老梅斧为薪。东风依旧吹,惟见菜甲春。 额是虞部额,人非虞部人。中有刁家奴,浊气搏秋旻。 虞部昔肺腑,况乃手足亲。一为并吞念,百巧日夜新。 二子散他州,长者委黄尘。问主既已非,此梅安足论。 归来见儿竖,骄騃不能驯。抚心长太息,恻怆涕沾巾。
fèng shǐ 使 hái   liǎng yǐn jiā sān láng jūn   dòu háo shē    
chū yán xíng bái   yāo zuì méi huā méi shí yīn lǎo   lóng cuó    
jiǔ hān chuī tiě   wàn luàn héng xié luò yuè cān huáng hūn xiào   shàng bái guā    
zài zuì dan tíng   chūn guāng fán huá dǒu chēng jīn pán duǒ   duǒ hóng shā    
jiāng bīng zhōu dāo   suì cái dòng tíng xiá shān zhào   biān chē    
nán shù   wǎng wǎng féng rén kuā zhuǎn pàn shí nián líng   qiān lún    
dan cuò shí   lǎo méi wéi xīn dōng fēng jiù chuī wéi   jiàn cài jiǎ chūn    
é shì é   rén fēi rén zhōng yǒu diāo jiā zhuó   qiū mín    
fèi   kuàng nǎi shǒu qīn wèi bìng tūn niàn bǎi   qiǎo xīn    
èr zi sàn zhōu   zhǎng zhě wěi huáng chén wèn zhǔ fēi   méi ān lùn    
guī lái jiàn ér shù   jiāo ái néng xùn xīn cháng tài   chuàng zhān jīn