过葛天民新居

宋代 周文璞
为忆空山雨,因嗟短鬓霜。 幅巾终日仄,侍女古时妆。 乌臼残林外,丹砂旧井旁。 不留禅月画,只踞净名床。 湖镜秋容淡,云庄晓露香。 汲泉须透脉,种果便成行。 使鹤过村店,携孥上野航。 极知秦外叟,全似贺知章。 对佛称居士,翻经悟法王。 自将诗检校,犹与竹商量。 嗟我浑无赖,非公不作狂。 莫移松下石,老子要乘凉。
wèi kōng shān   yīn jiē duǎn bìn shuāng  
jīn zhōng   shì shí zhuāng  
jiù cán lín wài   dān shā jiù jǐng páng  
liú chán yuè huà   zhǐ jìng míng chuáng  
jìng qiū róng dàn   yún zhuāng xiǎo xiāng  
quán tòu mài   zhǒng guǒ biàn 便 chéng háng  
shǐ 使 guò cūn diàn   xié shàng háng  
zhī qín wài sǒu   quán shì zhī zhāng  
duì chēng shì   fān jīng wáng  
jiāng shī jiǎn jiào   yóu zhú shāng liáng  
jiē hún lài   fēi gōng zuò kuáng  
sōng xià shí   lǎo zi yào chéng liáng