过风出陆金陵道中次程及甫韵

宋代 洪咨夔
留滞周南命使然,莫疑上水逆风舡。 乡心故故随人后,客月依依堕我前。 半夜索樽同决计,五更回柂不成眠。 笋舆吹面新凉入,须信封姨正自贤。
liú zhì zhōu nán mìng shǐ 使 rán   shàng shuǐ fēng chuán  
xiāng xīn suí rén hòu   yuè duò qián  
bàn suǒ zūn tóng jué   gēng huí chéng mián  
sǔn chuī miàn xīn liáng   xìn fēng zhèng xián