过方山
马蹄历尽万重山,霄汉相离咫尺间。白石清泉堪枕漱,丹崖翠壁倦跻攀。
雨馀林外群芳歇,烟瞑松头一鹤还。迢递客途无限意,强将诗句解愁颜。
mǎ
马
tí
蹄
lì
历
jìn
尽
wàn
万
chóng
重
shān
山
,
xiāo
霄
hàn
汉
xiāng
相
lí
离
zhǐ
咫
chǐ
尺
jiān
间
bái
。
shí
白
qīng
石
quán
清
kān
泉
zhěn
堪
shù
枕
dān
漱
,
yá
丹
cuì
崖
bì
翠
juàn
壁
jī
倦
pān
跻
攀
。
yǔ
雨
yú
馀
lín
林
wài
外
qún
群
fāng
芳
xiē
歇
,
yān
烟
míng
瞑
sōng
松
tóu
头
yī
一
hè
鹤
hái
还
tiáo
。
dì
迢
kè
递
tú
客
wú
途
xiàn
无
yì
限
qiáng
意
,
jiàng
强
shī
将
jù
诗
jiě
句
chóu
解
yán
愁
颜
。