过丹阳旧居

宋代 王存
漂泊经故园,系舟款柴扉。破屋他人居,昔邻今或非。 父老迎我饮,祝我昼锦衣。我谢父老言,朴拙非所祈。 一官走尘土,实迫寒与饥。去乡未几载,颇觉侣俦稀。 人事已可嗟,况当白首归。泚泚练塘水,绿杨荫渔矶。 有田尚可耕,誓将父老依。
piāo jīng yuán   zhōu kuǎn chái fēi rén   lín jīn huò fēi    
lǎo yíng yǐn   zhù zhòu jǐn xiè lǎo yán   zhuō fēi suǒ    
guān zǒu chén   shí hán xiāng wèi zài   jué chóu    
rén shì jiē   kuàng dāng bái shǒu guī liàn táng shuǐ   yáng 绿 yīn    
yǒu tián shàng gēng   shì jiāng lǎo