过大木宅有感
风掩蓬门旧宅荒,就中何处最凄凉?停车不见吟红药,驻马惟看种白杨。
栋宇凋残嗟向秀,图书零落感文昌。可怜满箧雕龙赋,未得生前动汉皇。
fēng
风
yǎn
掩
péng
蓬
mén
门
jiù
旧
zhái
宅
huāng
荒
,
jiù
就
zhōng
中
hé
何
chǔ
处
zuì
最
qī
凄
liáng
凉
?
tíng
停
chē
车
bú
不
jiàn
见
yín
吟
hóng
红
yào
药
,
zhù
驻
mǎ
马
wéi
惟
kàn
看
zhǒng
种
bái
白
yáng
杨
。
。
dòng
栋
yǔ
宇
diāo
凋
cán
残
jiē
嗟
xiàng
向
xiù
秀
,
tú
图
shū
书
líng
零
luò
落
gǎn
感
wén
文
chāng
昌
。
。
kě
可
lián
怜
mǎn
满
qiè
箧
diāo
雕
lóng
龙
fù
赋
,
wèi
未
dé
得
shēng
生
qián
前
dòng
动
hàn
汉
huáng
皇
。
。