過大木宅有感
風掩蓬門舊宅荒,就中何處最淒涼?停車不見吟紅藥,駐馬惟看種白楊。
棟宇凋殘嗟向秀,圖書零落感文昌。可憐滿篋雕龍賦,未得生前動漢皇。
fēng
風
yǎn
掩
péng
蓬
mén
門
jiù
舊
zhái
宅
huāng
荒
,
jiù
就
zhōng
中
hé
何
chǔ
處
zuì
最
qī
淒
liáng
涼
?
tíng
停
chē
車
bú
不
jiàn
見
yín
吟
hóng
紅
yào
藥
,
zhù
駐
mǎ
馬
wéi
惟
kàn
看
zhǒng
種
bái
白
yáng
楊
。
。
dòng
棟
yǔ
宇
diāo
凋
cán
殘
jiē
嗟
xiàng
向
xiù
秀
,
tú
圖
shū
書
líng
零
luò
落
gǎn
感
wén
文
chāng
昌
。
。
kě
可
lián
憐
mǎn
滿
qiè
篋
diāo
雕
lóng
龍
fù
賦
,
wèi
未
dé
得
shēng
生
qián
前
dòng
動
hàn
漢
huáng
皇
。
。