过辞归岭

宋代 吕南公
老翁爱园庐,未省越邻坞。婚姻挽他乡,送客犯脩阻。 委蛇上高岭,四顾异吾土。相揖遽辞归,惊如避豺虎。 漂浮千世下,出意能近古。游子笑安居,相传入名谱。 黄尘压碎石,岁月知何许。但有郁苍松,亭亭待斤斧。 秋风吹我马,路向此山取。因名重徘徊,不独行役苦。
lǎo wēng ài yuán   wèi shěng yuè lín hūn yīn wǎn xiāng sòng   fàn xiū    
wēi shàng gāo lǐng   xiāng guī jīng   chái    
piāo qiān shì xià   chū néng jìn yóu xiào ān xiāng   chuán míng    
huáng chén suì shí   suì yuè zhī dàn yǒu cāng sōng tíng   tíng dài jīn    
qiū fēng chuī   xiàng shān yīn míng zhòng pái huái   xíng