過辭歸嶺

宋代 呂南公
老翁愛園廬,未省越鄰塢。婚姻挽他鄉,送客犯脩阻。 委蛇上高嶺,四顧異吾土。相揖遽辭歸,驚如避豺虎。 漂浮千世下,出意能近古。遊子笑安居,相傳入名譜。 黃塵壓碎石,歲月知何許。但有郁蒼松,亭亭待斤斧。 秋風吹我馬,路向此山取。因名重徘徊,不獨行役苦。
lǎo wēng ài yuán   wèi shěng yuè lín hūn yīn wǎn xiāng sòng   fàn xiū    
wēi shàng gāo lǐng   xiāng guī jīng   chái    
piāo qiān shì xià   chū néng jìn yóu xiào ān xiāng   chuán míng    
huáng chén suì shí   suì yuè zhī dàn yǒu cāng sōng tíng   tíng dài jīn    
qiū fēng chuī   xiàng shān yīn míng zhòng pái huái   xíng