过朝天岭二首

宋代 范祖禹
地拆天开此险成,飘萧毛发壮心惊。 人间行路难如此,叹息何时险阻平。
chāi tiān kāi xiǎn chéng   piāo xiāo máo zhuàng xīn jīng  
rén jiān xíng nán   tàn shí xiǎn píng