过陂子迳五十余里,乔木蔽天,遣闷七绝句

宋代 杨万里
晚风寂寂树阴阴,松不悲鸣竹不吟。 只有清泉逢白石,向人剌口说山林。
wǎn fēng shù yīn yīn   sōng bēi míng zhú yín  
zhǐ yǒu qīng quán féng bái shí   xiàng rén kǒu shuō shān lín