孤鸾•夜泊江干,赋得梦回时酒醉后思量着

清代 董以宁
醉乡堪徙。正李白为侯,刘伶为帝。乞得酒泉,我欲移家去矣。 道遇卢生相揖,又拉入、邯郸枕里。谓我愁城三匝,到此堪回避。 忽移时画角驱蝴蝶。更欲度醉乡,大江阑止。猛看江头月,映澈芦花尾。 回想佳人何处,依旧是、愁城千里。再去苍茫难问,被三闾调戏。
zuì xiāng kān zhèng bái wèi hóu liú   líng wèi jiǔ quán   jiā      
dào shēng xiàng   yòu hán dān zhěn wèi chóu chéng sān dào   kān huí      
shí huà jiǎo dié gèng zuì xiāng   jiāng lán zhǐ měng kàn jiāng tóu yuè yìng chè   huā wěi      
huí xiǎng jiā rén chǔ   jiù shì chóu chéng qiān zài cāng máng nán wèn bèi sān   tiáo