古镜行

宋代 汪藻
我有辟邪镜,得之咸阳宫。其阴为天池,一母将九龙。 旁书负图字,土蚀如旋虫。缄以骇鸡珍,妙极倕之工。 请言照远近,十里秋毫空。岂不鉴脂泽,所贵肝胆通。 问谁为此器,太古非人功。客闻重叹息,意欲窥灵踪。 高台不辞倚,恐客难称容。绳穷匣半启,四室来悲风。 日车当昼留,羞涩如顽铜。森然发上指,凛若临霜锋。 我还抚客手,此岂世宝同。挥泪两无言,掩镜鞶囊中。
yǒu xié jìng   zhī xián yáng gōng yīn wèi tiān chí   jiāng jiǔ lóng    
páng shū   shí xuán chóng jiān hài zhēn miào   chuí zhī gōng    
qǐng yán zhào yuǎn jìn   shí qiū háo kōng jiàn zhī suǒ   guì gān dǎn tōng    
wèn shuí wèi   tài fēi rén gōng wén zhòng tàn   kuī líng zōng    
gāo tái   kǒng nán chēng róng shéng qióng xiá bàn   shì lái bēi fēng    
chē dāng zhòu liú   xiū wán tóng sēn rán shàng zhǐ lǐn   ruò lín shuāng fēng    
hái shǒu   shì bǎo tóng huī lèi liǎng yán yǎn   jìng pán náng zhōng