古鏡行

宋代 汪藻
我有辟邪鏡,得之咸陽宮。其陰為天池,一母將九龍。 旁書負圖字,土蝕如旋蟲。緘以駭雞珍,妙極倕之工。 請言照遠近,十里秋毫空。豈不鑒脂澤,所貴肝膽通。 問誰為此器,太古非人功。客聞重嘆息,意欲窺靈蹤。 高台不辭倚,恐客難稱容。繩窮匣半啟,四室來悲風。 日車當晝留,羞澀如頑銅。森然發上指,凜若臨霜鋒。 我還撫客手,此豈世寶同。揮淚兩無言,掩鏡鞶囊中。
yǒu xié jìng   zhī xián yáng gōng yīn wèi tiān chí   jiāng jiǔ lóng    
páng shū   shí xuán chóng jiān hài zhēn miào   chuí zhī gōng    
qǐng yán zhào yuǎn jìn   shí qiū háo kōng jiàn zhī suǒ   guì gān dǎn tōng    
wèn shuí wèi   tài fēi rén gōng wén zhòng tàn   kuī líng zōng    
gāo tái   kǒng nán chēng róng shéng qióng xiá bàn   shì lái bēi fēng    
chē dāng zhòu liú   xiū wán tóng sēn rán shàng zhǐ lǐn   ruò lín shuāng fēng    
hái shǒu   shì bǎo tóng huī lèi liǎng yán yǎn   jìng pán náng zhōng