古镜篇

南北朝 吴均
盈盈一片秋空月,云雾朦胧半边缺。五色双龙背上蟠,铭镌大业何曾灭。 明星荧荧宝奁启,竞斗新妆明镜里。涂黄那数汉宫娇,写翠休夸赵女美。 扫天红粉逞妖娆,岂识春风梦易消。故国芳魂归未得,玉钩斜上长蓬蒿。 绮罗灰劫经千古,皓齿明眸何处所。微物何为未化尘,一朝耕出雷塘土。 曾悬媚子照婵娟,雨散云收一惘然。陈宫难问乐昌事,蜀物犹存乾德年。 好事传观勤拂拭,繁华瞥眼空相忆。祇合深宫艳质藏,岂期蔀屋农人得。 古训由来戒色荒,骄奢淫佚致倾亡。当时若以古为镜,何至杨花委路旁。
yíng yíng piàn qiū kōng yuè   yún méng lóng bàn biān quē shuāng lóng bèi shàng pán   míng juān zēng miè
míng xīng yíng yíng bǎo lián   jìng dòu xīn zhuāng míng jìng huáng shù hàn gōng jiāo   xiě cuì xiū kuā zhào měi
sǎo tiān hóng fěn chěng yāo ráo   shí chūn fēng mèng xiāo guó fāng hún guī wèi   gōu xié shàng zhǎng péng hāo
luó huī jié jīng qiān   hào chǐ 齿 míng móu chǔ suǒ wēi wéi wèi huà chén   zhāo gēng chū léi táng
céng xuán mèi zhào chán juān   sàn yún shōu wǎng rán chén gōng nán wèn chāng shì   shǔ yóu cún qián nián
hǎo shì chuán guān qín shì   fán huá piē yǎn kōng xiāng shēn gōng yàn zhì cáng   nóng rén
xùn yóu lái jiè huāng   jiāo shē yín zhì qīng wáng dāng shí ruò wéi jìng   zhì yáng huā wěi páng