古鏡篇

南北朝 吳均
盈盈一片秋空月,雲霧朦朧半邊缺。五色雙龍背上蟠,銘鐫大業何曾滅。 明星熒熒寶奩啟,競鬥新妝明鏡里。塗黃那數漢宮嬌,寫翠休夸趙女美。 掃天紅粉逞妖嬈,豈識春風夢易消。故國芳魂歸未得,玉鉤斜上長蓬蒿。 綺羅灰劫經千古,皓齒明眸何處所。微物何為未化塵,一朝耕出雷塘土。 曾懸媚子照嬋娟,雨散雲收一惘然。陳宮難問樂昌事,蜀物猶存乾德年。 好事傳觀勤拂拭,繁華瞥眼空相憶。祇合深宮艷質藏,豈期蔀屋農人得。 古訓由來戒色荒,驕奢淫佚致傾亡。當時若以古為鏡,何至楊花委路旁。
yíng yíng piàn qiū kōng yuè   yún méng lóng bàn biān quē shuāng lóng bèi shàng pán   míng juān zēng miè
míng xīng yíng yíng bǎo lián   jìng dòu xīn zhuāng míng jìng huáng shù hàn gōng jiāo   xiě cuì xiū kuā zhào měi
sǎo tiān hóng fěn chěng yāo ráo   shí chūn fēng mèng xiāo guó fāng hún guī wèi   gōu xié shàng zhǎng péng hāo
luó huī jié jīng qiān   hào chǐ míng móu chǔ suǒ wēi wéi wèi huà chén   zhāo gēng chū léi táng
céng xuán mèi zhào chán juān   sàn yún shōu wǎng rán chén gōng nán wèn chāng shì   shǔ yóu cún qián nián
hǎo shì chuán guān qín shì   fán huá piē yǎn kōng xiāng shēn gōng yàn zhì cáng   nóng rén
xùn yóu lái jiè huāng   jiāo shē yín zhì qīng wáng dāng shí ruò wéi jìng   zhì yáng huā wěi páng