古镜记

近现代 裴涛
有客自南来,蹇行持一缶。求我食后残,息我庭前树。 贻我青铜镜,言谢姑薄与。谓此洞心府,慎藏勿轻举。 古镜久蒙尘,精铜良工铸。其铭奥难识,拭之灼四宇。 中夜复开匣,灯暗横光吐。扣之涩泠泠,满天来风雨。 挟之登高堂,座中伏豺虎。挟之入市井,喧喧尽狡兔。 谁为授紫绶,鼓腹社中鼠。谁为使经济?跂足塘间鹭。 蓝衫门下犬,白首书中蠹。因缘枝头露,泰否鱼避罟。 一郡有传闻,观者夹如堵。固能明我眼,何能息彼怒。 “贵贱且由命,接待自有数。莫示本来心,彼此还相顾。 人情原薄轻,徒使吾侪怖”。我意亦惴惴,久之辄为苦。 不敢取自照,怀镜当其路。候彼遗镜人,一朝复一暮。 还君青铜镜,留之止相误。此间不堪留,愿君携之去。
yǒu nán lái   jiǎn xíng chí fǒu qiú shí hòu cán   tíng qián shù
qīng tóng jìng   yán xiè báo wèi dòng xīn   shèn cáng qīng
jìng jiǔ méng chén   jīng tóng liáng gōng zhù míng ào nán shí   shì zhī zhuó
zhōng kāi xiá   dēng àn héng guāng kòu zhī líng líng   mǎn tiān lái fēng
xié zhī dēng gāo táng   zuò zhōng chái xié zhī shì jǐng   xuān xuān jǐn jiǎo
shuí wèi shòu shòu   shè zhōng shǔ shuí wèi shǐ 使 jīng   táng jiān
lán shān mén xià quǎn   bái shǒu shū zhōng yīn yuán zhī tóu   tài fǒu
jùn yǒu chuán wén   guān zhě jiā néng míng yǎn   néng
  guì jiàn qiě yóu mìng   jiē dài yǒu shù shì běn lái xīn   hái xiāng
rén qíng yuán báo qīng   shǐ 使 chái   ”。 zhuì zhuì   jiǔ zhī zhé wèi
gǎn zhào   huái 怀 jìng dāng hòu jìng rén   zhāo
hái jūn qīng tóng jìng   liú zhī zhǐ xiāng jiān kān liú   yuàn jūn xié zhī