古剑谢李惟肖示所业

宋代 陈襄
天工铸剑挺锋铓,洪炉百錬金为刚。 闪铄神鎚飞电光,磨砺七彩成文章。 丰城地僻沦精久,紫气雄雄射星斗。 未得神功倚天外,一朝误入张华手。 青霜为锷宝为环,有时捧出黄金盘。 万灵照灼妖氛走,天地无光秋水寒。 闻道华阴有奇土,试拭繁星袖中舞。 风胡侧目观如堵,一唱人间万金买。 夜来几度风雷嗔,雌雄出没光如神。 来年决定化平津,坐中有客攀龙鳞。
tiān gōng zhù jiàn tǐng fēng máng   hóng bǎi liàn jīn wèi gāng  
shǎn shuò shén chuí fēi diàn guāng   cǎi chéng wén zhāng  
fēng chéng lún jīng jiǔ   xióng xióng shè xīng dǒu  
wèi de shén gōng tiān wài   zhāo zhāng huà shǒu  
qīng shuāng wèi è bǎo wèi huán   yǒu shí pěng chū huáng jīn pán  
wàn líng zhào zhuó yāo fēn zǒu   tiān guāng qiū shuǐ hán  
wén dào huá yīn yǒu   shì shì fán xīng xiù zhōng  
fēng guān   chàng rén jiān wàn jīn mǎi  
lái fēng léi chēn   xióng chū guāng shén  
lái nián jué dìng huà píng jīn   zuò zhōng yǒu pān lóng lín