归宗山籁一百四首 其五十九

明代 释函是
黄叶纷纷坠,白云片片飞。只闻辞社燕,不见捣寒衣。 世故山城远,清秋霜露微。野人无感激,寂寞掩柴扉。
huáng fēn fēn zhuì   bái yún piàn piàn fēi zhǐ wén shè yàn   jiàn dǎo hán
shì shān chéng yuǎn   qīng qiū shuāng wēi rén gǎn   yǎn chái fēi