桂枝香

明代 王世贞
东风一骑。几日发长安,欲留无计。猛见柔黄,嫩绿压冰成水。 青山处处青螺小,隐孤村、夕阳鸦背。那时离别,除非醉后,不教愁死。 记岁暮停桡淮沚。急难甥舅,穷途兄弟。雨妒霜骄,了却半生滋味。 临岐不尽心头事,怯乡愁、难更提起。渭城人酒,点点滴滴,渭阳人泪。
dōng fēng cháng ān   liú měng jiàn róu huáng nèn   bīng 绿 chéng shuǐ      
qīng shān chù chù qīng luó xiǎo   yǐn cūn yáng bèi shí bié chú fēi   zuì hòu jiào   chóu      
suì tíng ráo huái zhǐ nàn shēng jiù qióng   xiōng shuāng jiāo liǎo què   bàn shēng wèi      
lín jìn xīn tóu shì   qiè xiāng chóu nán gèng wèi chéng rén jiǔ diǎn diǎn   wèi yáng   rén lèi