归雁亭

宋代 白玉蟾
坡仙曾此缕归程,归雁因而扁此亭。 草劲风刚苕水绿,水枯雪老弁山青。 霜翎去去宾沙漠,云足翩翩影洞庭。 渠亦偶来还自去,弋人何用慕冥冥。
xiān céng guī chéng   guī yàn yīn ér biǎn tíng  
cǎo jìng fēng gāng tiáo shuǐ 绿   shuǐ xuě lǎo biàn shān qīng  
shuāng líng bīn shā   yún piān piān yǐng dòng tíng  
ǒu lái huán   rén yòng míng míng