归燕

宋代 黄裳
扫迹各安在,托身谁与为。安危应择主,去就尚知时。 春暖语尤巧,海遥归较迟。画堂人有德,可放绣帘垂。
sǎo ān zài   tuō shēn shuí wèi ān wēi yīng zhǔ   jiù shàng zhī shí
chūn nuǎn yóu qiǎo   hǎi yáo guī jiào chí huà táng rén yǒu   fàng xiù lián chuí