歸燕

宋代 黃裳
掃跡各安在,託身誰與為。安危應擇主,去就尚知時。 春暖語尤巧,海遙歸較遲。畫堂人有德,可放繡簾垂。
sǎo ān zài   tuō shēn shuí wèi ān wēi yīng zhǔ   jiù shàng zhī shí
chūn nuǎn yóu qiǎo   hǎi yáo guī jiào chí huà táng rén yǒu   fàng xiù lián chuí