归田趣

明代 杨士奇
霜鬓萧萧,皇恩重、赐归田里。郊郭外、草亭四面,青山绿水。 好鸟好花春似昔,同时同辈人无几。一布袍、棕帽任消摇,东风里。 芳草岸,平如砥。垂杨径,清如洗。散牧处、冉冉晴霞飞绮。 江色比于怀抱净,都无一点閒尘滓。更小儿、牛背有书声,清人耳。
shuāng bìn xiāo xiāo   huáng ēn zhòng guī tián jiāo guō wài cǎo tíng miàn   qīng shān 绿 shuǐ
hǎo niǎo hǎo huā chūn shì   tóng shí tóng bèi rén páo zōng mào rèn xiāo yáo   dōng fēng
fāng cǎo àn   píng chuí yáng jìng   qīng sàn chù rǎn rǎn qíng xiá fēi
jiāng huái 怀 bào jìng   dōu diǎn xián chén gèng xiǎo ér niú bèi yǒu shū shēng   qīng rén ěr