归田乐

宋代 晁补之
春又去,似别佳人幽恨积。闲庭院,翠阴满,添昼寂。一枝梅最好,至今忆。正梦断,炉烟袅,参差疏帘隔。为何事、年年春恨,问花应会得。
chūn yòu   shì bié jiā rén yōu hèn xián tíng yuàn   cuì yīn mǎn   tiān zhòu zhī méi zuì hǎo   zhì jīn zhèng mèng duàn   yān niǎo   cēn shū lián wèi shì nián nián chūn hèn   wèn huā yīng huì de