歸田樂

宋代 晁補之
春又去,似別佳人幽恨積。閒庭院,翠陰滿,添晝寂。一枝梅最好,至今憶。正夢斷,爐煙裊,參差疏簾隔。為何事、年年春恨,問花應會得。
chūn yòu   shì bié jiā rén yōu hèn xián tíng yuàn   cuì yīn mǎn 滿   tiān zhòu zhī méi zuì hǎo   zhì jīn zhèng mèng duàn   yān niǎo   cēn shū lián wèi shì nián nián chūn hèn   wèn huā yīng huì de