龟堂独坐遣闷

宋代 陆游
发已凋疏齿已摇,高谈谁与慰无聊?苦心虽呕何由出,病骨非谗亦自销。 玉雪细尘烹瑞草,烟脂小把斸灵苗。 贺公吴语吾能似,太息遗魂不可招。
diāo shū chǐ 齿 yáo   gāo tán shuí wèi liáo   xīn suī ǒu yóu chū   bìng fēi chán xiāo
xuě chén pēng ruì cǎo   yān zhī xiǎo zhǔ líng miáo
gōng néng shì   tài hún zhāo