龜堂獨坐遣悶

宋代 陸游
發已凋疏齒已搖,高談誰與慰無聊?苦心雖嘔何由出,病骨非讒亦自銷。 玉雪細塵烹瑞草,煙脂小把斸靈苗。 賀公吳語吾能似,太息遺魂不可招。
diāo shū chǐ yáo   gāo tán shuí wèi liáo   xīn suī ǒu yóu chū   bìng fēi chán xiāo
xuě chén pēng ruì cǎo   yān zhī xiǎo zhǔ líng miáo
gōng néng shì   tài hún zhāo