归叹
蓟门春尽云阴阴,倚杖出门愁暮禽。千金裘马只自好,万里江湖谁复寻。
武陵一别桃花深,欲归不归伤我心。青枫未老楚月白,吾将长啸投吾簪。
jì
蓟
mén
门
chūn
春
jìn
尽
yún
云
yīn
阴
yīn
阴
,
yǐ
倚
zhàng
杖
chū
出
mén
门
chóu
愁
mù
暮
qín
禽
qiān
。
jīn
千
qiú
金
mǎ
裘
zhī
马
zì
只
hǎo
自
wàn
好
,
lǐ
万
jiāng
里
hú
江
shuí
湖
fù
谁
xún
复
寻
。
wǔ
武
líng
陵
yī
一
bié
别
táo
桃
huā
花
shēn
深
,
yù
欲
guī
归
bù
不
guī
归
shāng
伤
wǒ
我
xīn
心
qīng
。
fēng
青
wèi
枫
lǎo
未
chǔ
老
yuè
楚
bái
月
wú
白
,
jiāng
吾
cháng
将
xiào
长
tóu
啸
wú
投
zān
吾
簪
。