癸巳十一月二十五辞家雪甚作怆然有怀

宋代 利登
岁暮游子归,余始为行客。 朔风万里长,吹雪犯巾帻。 临行不言苦,不忍母心恻。 乾坤迫短景,寒日易倾仄。 冰池绿骨巉,冻车琼网涩。 一寒忍已熟,浪出还自责。 抚剑睨前冈,云重楚天黑。
suì yóu guī   shǐ wéi xíng  
shuò fēng wàn zhǎng   chuī xuě fàn jīn  
lín xíng yán   rěn xīn  
qián kūn duǎn jǐng   hán qīng  
bīng chí 绿 chán   dòng chē qióng wǎng  
hán rěn shú   làng chū hái  
jiàn qián gāng   yún zhòng chǔ tiān hēi