癸巳冬四日诸公同集普济话别

明代 释函可
去年十月辽阳道,芒鞋蘸雪踏枯草。今年十月将出门,北风吹发冻逾早。 萧条古庙城南隅,钟鼓不鸣鸟惊噪。何人连袂叩荒扃,各山诗篇斗天巧。 吏部文章足起衰,祁连千仞欣独造。毛锥如铁面如冰,时复掀髯发长啸。 学士前身金粟是,相逢弹指雾烟扫。兴来墨汁自淋漓,明月一倾大栲栳。 豫章宿将旧登坛,万金散尽呼苍昊。唾壶崩碎声载涂,三郎瘦削偏静好。 布衲抛残不耐寒,枯桐一拨凤凰叫。庐江高士雪满胸,六朝荡涤存真藻。 梦里花深听鹧鸪,冰池独宿鸳鸯老。浙东公子神复清,屣露双跟顶破帽。 写就黄庭不换鹅,向影閒吟孤自悼。更有青门种瓜人,五色不生形半槁。 主人为我张素筵,氍毹重叠烧龙脑。又汲参泉煮木鸡,粤橙漳橘恣一饱。 众音喧豗坐莫伦,虽无旨酒情潦倒。请翻二十一青编,如斯良会古来少。 冷山寥落逻娑单,夜郎儋耳徒辽邈。妙喜衡阳电白洪,安得诗人共围绕。 杯冷歌残声黯悽,明看孤杖淩霜晓。亦知此别春必来,寂寂三冬守空窖。
nián shí yuè liáo yáng dào   máng xié zhàn xuě cǎo jīn nián shí yuè jiāng chū mén běi   fēng chuī dòng zǎo    
xiāo tiáo miào chéng nán   zhōng míng niǎo jīng zào rén lián mèi kòu huāng jiōng   shān shī piān dòu tiān qiǎo    
wén zhāng shuāi   lián qiān rèn xīn zào máo zhuī tiě miàn bīng shí   xiān rán cháng xiào    
xué shì qián shēn jīn shì   xiāng féng tán zhǐ yān sǎo xīng lái zhī lín míng   yuè qīng kǎo lǎo    
zhāng 宿 jiàng jiù dēng tán   wàn jīn sàn jìn cāng hào tuò bēng suì shēng zǎi sān   láng shòu xuē piān jìng hǎo    
pāo cán nài hán   tóng fèng huáng jiào jiāng gāo shì xuě mǎn xiōng liù   cháo dàng cún zhēn zǎo    
mèng huā shēn tīng zhè   bīng chí 宿 yuān yāng lǎo zhè dōng gōng shén qīng   shuāng gēn dǐng mào    
xiě jiù huáng tíng huàn é   xiàng yǐng xián yín dào gèng yǒu qīng mén zhòng guā rén   shēng xíng bàn gǎo    
zhǔ rén wéi zhāng yán   shū chóng dié shāo lóng nǎo yòu cān quán zhǔ yuè   chéng zhāng bǎo    
zhòng yīn xuān huī zuò lún   suī zhǐ jiǔ qíng liáo dǎo qǐng fān èr shí qīng biān   liáng huì lái shǎo    
lěng shān liáo luò luó suō dān   láng dān ěr liáo miǎo miào héng yáng diàn bái hóng ān   shī rén gòng wéi rào    
bēi lěng cán shēng àn   míng kàn zhàng líng shuāng xiǎo zhī bié chūn lái   sān dōng shǒu kōng jiào