癸巳冬四日諸公同集普濟話別

明代 釋函可
去年十月遼陽道,芒鞋蘸雪踏枯草。今年十月將出門,北風吹髮凍逾早。 蕭條古廟城南隅,鐘鼓不鳴鳥驚噪。何人連袂叩荒扃,各山詩篇斗天巧。 吏部文章足起衰,祁連千仞欣獨造。毛錐如鐵面如冰,時復掀髯髮長嘯。 學士前身金粟是,相逢彈指霧煙掃。興來墨汁自淋漓,明月一傾大栲栳。 豫章宿將舊登壇,萬金散盡呼蒼昊。唾壺崩碎聲載塗,三郎瘦削偏靜好。 布衲拋殘不耐寒,枯桐一撥鳳凰叫。廬江高士雪滿胸,六朝蕩滌存真藻。 夢裡花深聽鷓鴣,冰池獨宿鴛鴦老。浙東公子神復清,屣露雙跟頂破帽。 寫就黃庭不換鵝,向影閒吟孤自悼。更有青門種瓜人,五色不生形半槁。 主人為我張素筵,氍毹重疊燒龍腦。又汲參泉煮木雞,粵橙漳橘恣一飽。 眾音喧豗坐莫倫,雖無旨酒情潦倒。請翻二十一青編,如斯良會古來少。 冷山寥落邏娑單,夜郎儋耳徒遼邈。妙喜衡陽電白洪,安得詩人共圍繞。 杯冷歌殘聲黯悽,明看孤杖淩霜曉。亦知此別春必來,寂寂三冬守空窖。
nián shí yuè liáo yáng dào   máng xié zhàn xuě cǎo jīn nián shí yuè jiāng chū mén běi   fēng chuī dòng zǎo    
xiāo tiáo miào chéng nán   zhōng míng niǎo jīng zào rén lián mèi kòu huāng jiōng   shān shī piān dòu tiān qiǎo    
wén zhāng shuāi   lián qiān rèn xīn zào máo zhuī tiě miàn bīng shí   xiān rán cháng xiào    
xué shì qián shēn jīn shì   xiāng féng tán zhǐ yān sǎo xīng lái zhī lín míng   yuè qīng kǎo lǎo    
zhāng 宿 jiàng jiù dēng tán   wàn jīn sàn jìn cāng hào tuò bēng suì shēng zǎi sān   láng shòu xuē piān jìng hǎo    
pāo cán nài hán   tóng fèng huáng jiào jiāng gāo shì xuě mǎn xiōng 滿 liù   cháo dàng cún zhēn zǎo    
mèng huā shēn tīng zhè   bīng chí 宿 yuān yāng lǎo zhè dōng gōng shén qīng   shuāng gēn dǐng mào    
xiě jiù huáng tíng huàn é   xiàng yǐng xián yín dào gèng yǒu qīng mén zhòng guā rén   shēng xíng bàn gǎo    
zhǔ rén wéi zhāng yán   shū chóng dié shāo lóng nǎo yòu cān quán zhǔ yuè   chéng zhāng bǎo    
zhòng yīn xuān huī zuò lún   suī zhǐ jiǔ qíng liáo dǎo qǐng fān èr shí qīng biān   liáng huì lái shǎo    
lěng shān liáo luò luó suō dān   láng dān ěr liáo miǎo miào héng yáng diàn bái hóng ān   shī rén gòng wéi rào    
bēi lěng cán shēng àn   míng kàn zhàng líng shuāng xiǎo zhī bié chūn lái   sān dōng shǒu kōng jiào