归思

明代 彭孙贻
闲阶露白草离离,空馆萧条有所思。红烛夜残归梦后,黄花人瘦倚楼时。 山城乱杵催寒早,官阁疏钟到枕迟。孤客独眠听不得,梧桐叶上自题诗。
xián jiē lòu bái cǎo   kōng guǎn xiāo tiáo yǒu suǒ hóng zhú cán guī mèng hòu   huáng huā rén shòu lóu shí
shān chéng luàn chǔ cuī hán zǎo   guān shū zhōng dào zhěn chí mián tīng   tóng shàng shī