桂事已阑而双桐斋三本独未放海若置酒催之兼为予话别限韵

唐代 全祖望
送别易消魂,催花在鼓气。莫唱阳关声,且写小山意。 小山用招隐,笑我理征履。老兔驻西天,老蟾临无地。 老香隐云中,下界空遐企。羯鼓响鼕鼕,王母惊午睡。 嗟我亦恋家,欲行频留滞。倘来遍地金,参以粟栉比。 便拟老此斋,长作灌花吏。一酹瓮花间,双羽传急递。
sòng bié xiāo hún   cuī huā zài chàng yáng guān shēng   qiě xiě xiǎo shān
xiǎo shān yòng zhāo yǐn   xiào zhēng lǎo zhù 西 tiān   lǎo chán lín
lǎo xiāng yǐn yún zhōng   xià jiè kōng xiá jié xiǎng dōng dōng   wáng jīng shuì
jiē liàn jiā   xíng pín liú zhì tǎng lái biàn jīn   cān zhì
biàn 便 lǎo zhāi   zhǎng zuò guàn huā lèi wèng huā jiān   shuāng chuán