闺情 秋千

宋代 张玉娘
瘦腰春病不成围,闲逐秋千荡画衣。香散天风兰佩堕,声摇环玉綵绳飞。 飘飖似跨双鸾去,闲雅宜从月殿归。无力尚怜扶不起,翠蛾犹蹙怨斜晖。
shòu yāo chūn bìng chéng wéi   xián zhú qiū qiān dàng huà xiāng sàn tiān fēng lán pèi duò   shēng yáo huán cǎi shéng fēi
piāo yáo shì kuà shuāng luán   xián cóng yuè diàn 殿 guī shàng lián   cuì é yóu yuàn xié huī