闺情

宋代 胡仲弓
宝镜愁看泪脸红,银瓶冷落若为容。 梦魂不怕关山险,飞过巫山十二峰。
bǎo jìng chóu kàn lèi liǎn hóng   yín píng lěng luò ruò wéi róng  
mèng hún guān shān xiǎn   fēi guò shān shí èr fēng