闺怀
静婉那成宠,娇娆枉自羞。秦娥箫已冷,湘女瑟空留。
噩梦疑云雨,灵期忌女牛。未禁风绰袂,无奈月当楼。
蔽膝强含意,琵琶不识愁。知谁同薄命,心欲为通谋。
jìng
静
wǎn
婉
nà
那
chéng
成
chǒng
宠
,
jiāo
娇
ráo
娆
wǎng
枉
zì
自
xiū
羞
qín
。
é
秦
xiāo
娥
yǐ
箫
lěng
已
xiāng
冷
,
nǚ
湘
sè
女
kōng
瑟
liú
空
留
。
è
噩
mèng
梦
yí
疑
yún
云
yǔ
雨
,
líng
灵
qī
期
jì
忌
nǚ
女
niú
牛
wèi
。
jìn
未
fēng
禁
chuò
风
mèi
绰
wú
袂
,
nài
无
yuè
奈
dāng
月
lóu
当
楼
。
bì
蔽
xī
膝
qiáng
强
hán
含
yì
意
,
pí
琵
pa
琶
bù
不
shí
识
chóu
愁
zhī
。
shuí
知
tóng
谁
bó
同
mìng
薄
xīn
命
,
yù
心
wèi
欲
tōng
为
móu
通
谋
。