归钓吟

宋代 华岳
我生本是丝纶客,尝抱丝纶钓王国。 胶庠虽识姚有虞,载车未遇周西析。 抱琴归去古江边,江头风月犹依然。 江风刮岸岸如削,江月照人人未眠。 沙平浪静江天阔,换酒捉鱼鱼拨刺。 有时醉碗和月吞,有时醉棹和烟拨。 或唱歌,或吹笛, 欸乃宫商人不识。歌声唤彻烟水寒, 笛声清透云霄碧。不张帆, 任渠去,去到云山深处住。 云山深处有画图,添个云山画图侣。 不拨棹,任渠流, 流入玻瓈影裹头。玻璃影裹迸珠玉, 千斛万斛谁能收。倦时眠, 醉时舞,渔家自有神仙府。 睡时蝴蝶梦庄周,舞处鸥鸢奏韶武。 自举归钓吟,清江漠漠烟沉沉。 云藏万壑暗水尾,风吹孤月摇天心。 翠微父,翠微父, 和我行歌进南浦。画桥流水抹晴烟, 残照暮霞收宿雨。水连天, 天似水,一蓑活计谁能比。 枫叶飘霜鲈脍香,杨花雪河魨美。 也不学,姜太公, 百年将至方非熊。会须年少遇真主, 恢我诸夏车书同。也不学, 严子陵,云台不为殊勋。 中兴只作钓台侣,胸啡中百万和无兵。 我网不似汉,汉网何太疏, 也曾漏却吞舟鱼。何当周密如枢机, 直欲纤悉皆无遗。我钩不似吕, 吕钩何太直,除却文王有谁识。 争如猛曲一弯腰,牵取星珠并月璧。 鱼胶寒齿折蒿剔,蟹螯刺指和笼烹。 屠龙饪鼎口不美,断鲸斫炙肠聊撑。
shēng běn shì lún   cháng bào lún diào wáng guó
jiāo xiáng suī shí yáo yǒu   zài chē wèi zhōu 西
bào qín guī jiāng biān   jiāng tóu fēng yuè yóu rán
jiāng fēng guā àn àn xuē   jiāng yuè zhào rén rén wèi mián
shā píng làng jìng jiāng tiān kuò   huàn jiǔ zhuō
yǒu shí zuì wǎn yuè tūn   yǒu shí zuì zhào yān
huò chàng   huò chuī  
ǎi nǎi gōng shāng rén shí shēng huàn chè yān shuǐ hán  
shēng qīng tòu yún xiāo zhāng fān  
rèn   dào yún shān shēn chù zhù
yún shān shēn chù yǒu huà   tiān yún shān huà
zhào   rèn liú  
liú yǐng guǒ tóu yǐng guǒ bèng zhū  
qiān wàn shuí néng shōu juàn shí mián  
zuì shí   jiā yǒu shén xiān
shuì shí dié mèng zhuāng zhōu   chù ōu yuān zòu sháo
guī diào yín   qīng jiāng yān chén chén
yún cáng wàn àn shuǐ wěi   fēng chuī yuè yáo tiān xīn
cuì wēi   cuì wēi  
xíng jìn nán huà qiáo liú shuǐ qíng yān  
cán zhào xiá shōu 宿 shuǐ lián tiān  
tiān shì shuǐ   suō huó shuí néng
fēng piāo shuāng kuài xiāng   yáng huā xuě tún měi
xué   jiāng tài gōng  
bǎi nián jiāng zhì fāng fēi xióng huì nián shào zhēn zhǔ  
huī zhū xià chē shū tóng xué  
yán líng   yún tái wéi shū xūn
zhōng xīng zhǐ zuò diào tái   xiōng fēi zhōng bǎi wàn bīng
wǎng shì hàn   hàn wǎng tài shū  
zēng lòu què tūn zhōu dāng zhōu shū  
zhí xiān jiē gōu shì  
gōu tài zhí   chú què wén wáng yǒu shuí shí
zhēng měng wān yāo   qiān xīng zhū bìng yuè
jiāo hán chǐ 齿 zhé hāo   xiè áo zhǐ lóng pēng
lóng rèn dǐng kǒu měi   duàn jīng zhuó zhì cháng liáo chēng