歸釣吟

宋代 華岳
我生本是絲綸客,嘗抱絲綸釣王國。 膠庠雖識姚有虞,載車未遇周西析。 抱琴歸去古江邊,江頭風月猶依然。 江風颳岸岸如削,江月照人人未眠。 沙平浪靜江天闊,換酒捉魚魚撥刺。 有時醉碗和月吞,有時醉棹和煙撥。 或唱歌,或吹笛, 欸乃宮商人不識。歌聲喚徹煙水寒, 笛聲清透雲霄碧。不張帆, 任渠去,去到雲山深處住。 雲山深處有畫圖,添個雲山畫圖侶。 不撥棹,任渠流, 流入玻瓈影裹頭。玻璃影裹迸珠玉, 千斛萬斛誰能收。倦時眠, 醉時舞,漁家自有神仙府。 睡時蝴蝶夢莊周,舞處鷗鳶奏韶武。 自舉歸釣吟,清江漠漠煙沉沉。 雲藏萬壑暗水尾,風吹孤月搖天心。 翠微父,翠微父, 和我行歌進南浦。畫橋流水抹晴煙, 殘照暮霞收宿雨。水連天, 天似水,一蓑活計誰能比。 楓葉飄霜鱸膾香,楊花雪河魨美。 也不學,姜太公, 百年將至方非熊。會須年少遇真主, 恢我諸夏車書同。也不學, 嚴子陵,雲台不為殊勛。 中興只作釣台侶,胸啡中百萬和無兵。 我網不似漢,漢網何太疏, 也曾漏卻吞舟魚。何當周密如樞機, 直欲纖悉皆無遺。我鉤不似呂, 呂鉤何太直,除卻文王有誰識。 爭如猛曲一彎腰,牽取星珠並月璧。 魚膠寒齒折蒿剔,蟹螯刺指和籠烹。 屠龍飪鼎口不美,斷鯨斫炙腸聊撐。
shēng běn shì lún   cháng bào lún diào wáng guó
jiāo xiáng suī shí yáo yǒu   zài chē wèi zhōu 西
bào qín guī jiāng biān   jiāng tóu fēng yuè yóu rán
jiāng fēng guā àn àn xuē   jiāng yuè zhào rén rén wèi mián
shā píng làng jìng jiāng tiān kuò   huàn jiǔ zhuō
yǒu shí zuì wǎn yuè tūn   yǒu shí zuì zhào yān
huò chàng   huò chuī  
ǎi nǎi gōng shāng rén shí shēng huàn chè yān shuǐ hán  
shēng qīng tòu yún xiāo zhāng fān  
rèn   dào yún shān shēn chù zhù
yún shān shēn chù yǒu huà   tiān yún shān huà
zhào   rèn liú  
liú yǐng guǒ tóu yǐng guǒ bèng zhū  
qiān wàn shuí néng shōu juàn shí mián  
zuì shí   jiā yǒu shén xiān
shuì shí dié mèng zhuāng zhōu   chù ōu yuān zòu sháo
guī diào yín   qīng jiāng yān chén chén
yún cáng wàn àn shuǐ wěi   fēng chuī yuè yáo tiān xīn
cuì wēi   cuì wēi  
xíng jìn nán huà qiáo liú shuǐ qíng yān  
cán zhào xiá shōu 宿 shuǐ lián tiān  
tiān shì shuǐ   suō huó shuí néng
fēng piāo shuāng kuài xiāng   yáng huā xuě tún měi
xué   jiāng tài gōng  
bǎi nián jiāng zhì fāng fēi xióng huì nián shào zhēn zhǔ  
huī zhū xià chē shū tóng xué  
yán líng   yún tái wéi shū xūn
zhōng xīng zhǐ zuò diào tái   xiōng fēi zhōng bǎi wàn bīng
wǎng shì hàn   hàn wǎng tài shū  
zēng lòu què tūn zhōu dāng zhōu shū  
zhí xiān jiē gōu shì  
gōu tài zhí   chú què wén wáng yǒu shuí shí
zhēng měng wān yāo   qiān xīng zhū bìng yuè
jiāo hán chǐ zhé hāo   xiè áo zhǐ lóng pēng
lóng rèn dǐng kǒu měi   duàn jīng zhuó zhì cháng liáo chēng